Giới tính… lạc đường

Làm đẹp và làm điệu

 

Sau lời phân bua "em có làm gì khác người đâu", N. còn kể lể một hồi về hoàn cảnh và những nỗi khổ của mình. Đến lúc đó, chuyên viên tư vấn mới hay là từ năm lớp 10, N. đã thường xuyên xài sữa rửa mặt, kem chống nắng. Lớp tổ chức đá banh, N. chỉ thích tham gia trong vai trò là cổ động chứ không muốn làm cầu thủ như nhiều bạn nam khác. Ngồi ở khán đài, N. cũng che mặt, che tay để tránh nắng còn kỹ hơn con gái. Những tối cuối tuần, N. còn tranh thủ đắp dưa leo, cà chua lên mặt.

 

N. còn là cây cười của lớp bởi anh chàng hay nhại giọng của một số diễn viên hài trên sân khấu bằng giọng đẻo đớt, nhão nhoẹt kèm những động tác phẩy tay, ngoáy mông rất chi... ấn tượng. Dần dần N. thấy mình khoái chơi với đám con gái hơn (vì N. nói câu gì ra hầu như các bạn ấy đều cười thích thú!) đồng thời đám con gái cũng tỏ vẻ gần gũi với N., trong khi các bạn nam thì dần cách biệt. Cho đến khi N. tình cờ nghe được những gì bạn bè bàn tán về chuyện giới tính của bản thân, mới chợt giật mình...

 

Lúc vào tá túc ở nhà mở T.Đ (TP Hồ Chí Minh), K. (16 tuổi) là trẻ đường phố bị "nữ hóa" khá trầm trọng. K. thích xăm chân mày, sơn móng tay, đeo khoen tai, đeo lắc, để tóc dài và rất thích đi guốc. Mỗi lần nói chuyện, K. ưa liếc mắt qua lại để làm duyên làm dáng, bàn tay phẩy lên phẩy xuống theo từng câu nói.

 

Cách đây không lâu, K. còn về chôm tiền của gia đình để cung phụng cho "người yêu" là một anh chàng sinh viên. Đến khi người sinh viên kia ra nước ngoài học, K. đau khổ vì "thất tình" nên uống thuốc quyên sinh nhưng may mắn thoát chết... K. cho biết K. rất muốn trở thành con gái, muốn được mọi người che chở nhưng thực tế thì phải "đóng vai" như một người con trai...

 

Thoạt nghe thì cứ tưởng K. gặp trục trặc bẩm sinh về vấn đề giới tính bởi những bất công của tạo hóa. Tuy nhiên, gia đình của K. và các giáo dục viên T.Đ luôn khẳng định là trước đây K. không phải như vậy. Chỉ sau khi bỏ nhà đi bụi, K. bắt chước một số trẻ đường phố khác và bị những kẻ đồng tính mua vui, nhiều phen thành ra "lậm" như thế.

 

“Tôi đi tìm tôi !”

 

Thực tế, không ít trường hợp giới tính bị ảnh hưởng, tác động do sự "dán nhãn" đầy chủ quan, cũng như những quan niệm không đúng của một số gia đình và người xung quanh.

 

T. (ngụ ở Q.Bình Thạnh, TP Hồ Chí Minh) đã 24 tuổi rồi nhưng cứ rụt rè, ngượng ngập trước đám đông. Gia đình T. có đến bốn phụ nữ (bà ngoại, mẹ, hai người cô chưa chồng), chỉ duy nhất T. là nam giới. Trong nhà, T. được chăm chút đến tận móng tay, móng chân. Từ nhỏ đến lớn, hầu như chưa khi nào T. được phép tự quyết định việc gì đó liên quan đến mình. Muốn chạy bộ tập thể dục ư? Không được, nắng nóng và mệt người đấy! Mặc quần xà lỏn trong nhà? Kỳ quá, xung quanh là phụ nữ và những người đáng kính không à! Mặc áo cộc tay, không đội nón đi ra ngoài? Ồ, da bị đen, xấu lắm! Tự ý ăn uống ngoài đường? Đau bụng đấy !... Cứ thế, T. cảm thấy mình cũng cần sự chở che, chăm sóc như phái yếu.

 

Và chuyện gì đến đã đến. T. đem lòng "yêu" một anh bạn đồng nghiệp. "Tình yêu" đơn phương không được đáp lại và không thể ngỏ cùng ai, T. tìm đến chuyên viên tư vấn và khóc nức nở, kể hết sự tình... Rất may, sau nhiều lần tâm sự cởi mở, thẳng thắn với chuyên viên tư vấn, T. đã phục hồi lại dũng khí nam nhi, năng tập luyện thể thao, hạn chế những tật nhõng nhẽo như con gái và đặc biệt là hạ "quyết tâm": Từ nay đến tết tìm kiếm một cô gái phù hợp để kết bạn và để... yêu!

 

T_THAO_LUAN_BAIVIET

T_SENT_COMMENT