Bún nước kèn

Ảnh: Sài Gòn Tiếp Thị.

Để có bát bún nước kèn ngon, cần phải có cá lóc đồng thịt săn chắc, làm sạch, cho vào nồi nước đang sôi. Cá chín, vớt ra, để nguội, rỉa lấy thịt, bỏ xương. Một phần thịt cá làm chà bông, tán thành bột.

Việt Nam là xứ của bún. Ngoài Bắc có bún thang, bún mọc, bún riêu, bún ốc, bún ngan, bún đậu, bún sườn, canh bún. Miền Trung nổi tiếng với bún bò Huế, bún song thần An Thái (Bình Định). Còn Nam bộ thì có bún bì, bún chả giò, bún thịt nướng, bún cà ri, bún nước lèo Khmer. Đi bất cứ đâu đều có thể ăn được bún nhưng muốn thưởng thức bún nước kèn thì phải đến Châu Đốc, An Giang.

Để có bát bún nước kèn ngon, cần phải có cá lóc đồng thịt săn chắc, làm sạch, cho vào nồi nước đang sôi. Cá chín, vớt ra, để nguội, rỉa lấy thịt, bỏ xương. Một phần thịt cá làm chà bông, tán thành bột.

Phi hành, tỏi hơi vàng (không sử dụng mỡ, dầu) rồi cho bột cà ri, đinh hương, bông tai vị, quế, bột cá vào xào chung với thịt cá. Cho tất cả hỗn hợp này vào nồi nước luộc cá, nêm gia vị (nếu có kroeung, một loại gia vị của người Khmer, bún sẽ ngon hơn). Tiếp đó, cho nước cốt dừa vào, để lửa liu riu.

Cuối cùng, sắp xà lách, bắp chuối, giá, quế vào bát, gắp bún trải lên trên, rồi chan nước lèo vào, xăm xắp. Hương vị thơm lạ, khó thể nào chê.

Tuy mang tiếng là đặc sản Châu Đốc, nhưng bún nước kèn không bán phổ biến ở nhiều nhà hàng, quán ăn của vùng biên địa này. Hàng chục năm trước, đây là món hàng rong, kẽo kẹt quang gánh trên vai người bán theo con đường nhộn nhịp xe cộ ở Kênh Đào (cách thị xã Châu Đốc 7 km, trên Quốc lộ 91). Buổi sáng, người ta hay ngồi bệt bên gánh bún rong mà ăn một cách "đã đời".

Ngày nay, bún nước kèn hay có tại đường Phan Văn Vàng, bên hông quán cà phê Trúc, xéo cổng Bồ Đề Đạo Tràng, thị xã Châu Đốc, An Giang.

(Theo Sài Gòn Tiếp Thị)