Trẻ chậm phát triển vì cha mẹ lười chơi với con

Ảnh: Corbis.com.

"Bố cu Tũn đi làm về chỉ xoa đầu con rồi chui ngay vào phòng bật TV, đọc báo. Chị vợ về muộn hơn, cũng chỉ kịp hỏi han con vài câu rồi tắm, ăn cơm và đi ngủ. Thằng bé tội lắm", người giúp việc nhà Tũn kể với các bà mẹ ngồi đợi con trị liệu trong khoa tâm bệnh, Viện Nhi trung ương.

Chị Thanh, người giúp việc và đưa Tũn đến lớp học chữa tự kỷ ở Bệnh viện Nhi trung ương còn cho biết thêm, từ ngày đi khám, biết con bị bệnh này, bố mẹ em mới cố gắng về sớm hơn và dành thời gian chơi với con.

Bác sĩ Quách Thúy Minh, Trưởng khoa Tâm bệnh (Bệnh viện Nhi Trung ương) cho biết, số trẻ mắc bệnh tự kỷ hiện nay khá nhiều. Tại khoa Tâm bệnh, trung bình mỗi ngày có 8-10 cháu được đưa đến khám và điều trị. Theo bác sĩ, cái khó trong việc giúp các cháu cải thiện tình trạng bệnh là nhiều bậc cha mẹ chưa thực sự ý thực được vai trò của mình cũng như sự quan tâm, cách chơi với con có ý nghĩa lớn thế nào. Nhiều gia đình, sau thời gian chữa trị ở bệnh viện, con có tiến bộ, nhưng khi về nhà không được bố mẹ quan tâm, dành thời gian củng cố bài học nên bệnh lại y như cũ.

Trường hợp của bé Thành, 5 tuổi ở Đăk Lăk, đang điều trị tại khoa là một điển hình.

Thành vẫn chưa biết nói, ai gọi cũng chẳng ngoái lại. Bố mẹ em quê Thường Tín, Hà Nội, vào Đăk Lăk làm nghề khảm trai, mở một xưởng tư nên rất bận rộn, gần như chẳng có thời gian rảnh cho con. Cháu bé được giao hoàn toàn cho bà nội. Bà đã già, lại lạ môi trường sống nên cũng buồn chán, chẳng mấy khi trò chuyện với cháu. Cậu bé suốt ngày xem TV, không thích chơi đồ chơi và không biết nói.

Khi con 3 tuổi, bố mẹ Thành thấy những biểu hiện lạ đó mới đưa con đi khám thì biết cháu mắc tự kỷ. Trước khi vào khoa Tâm bệnh, Bệnh viện Nhi trung ương, anh chị đã đưa con đi điều trị ở nhiều nơi, từ bệnh viện tỉnh đến trung tâm trị liệu trong TP HCM. Họ ngạc nhiên không hiểu vì sao con đã tiến bộ nhưng cứ về nhà được một thời gian thì lại trở về tình trạng ban đầu.

Sau khi hỏi han các bác sĩ phát hiện lý do là vì sau khóa trị liệu, anh chị lại mải mê với công việc, hầu như không dành thời gian chơi, củng cố các bài học cho con nên mới xảy ra tình trạng như vậy.

"Yếu tố quan trọng nhất giúp trẻ khỏi bệnh trong những trường hợp này chính là tình yêu thương, sự quan tâm của bố mẹ, bác sĩ hay các phương pháp trị liệu, thuốc thang không thể thay thế được", bác sĩ Minh bộc bạch.

Bà cho biết, buồn nhất là những trường hợp biết con bị bệnh mà bố mẹ lại mặc cảm, xấu hổ và không hợp tác với bác sĩ để chữa trị triệt để cho cháu. Đó là một trường hợp đến khám gần đây. Cháu bé tên Tuấn, 4 tuổi, có những biểu hiện tự kỷ điển hình như không nói được, suốt ngày chỉ nghịch luôn tay, luôn chân một mình...

Khám xong cho con, khi bác sĩ hướng dẫn bố mẹ em cách chơi với con, họ gạt đi, nói thẳng: "Bác sĩ cứ cho thuốc hay điều trị làm sao cho cháu biết nói và đỡ nghịch là được rồi. Chúng tôi không có thời gian đâu, phải làm gì bệnh viện cứ giúp cho". Họ cũng chẳng hề ngó ngàng tới tài liệu bác sĩ đưa cho giải thích về bệnh này và các lưu ý.

Qua tìm hiểu, bác sĩ cũng biết, trước đó, bố mẹ Tuấn cũng đưa con đi điều trị ở một số nơi về rối nhiễu tâm lý trẻ em nhưng vì quá ỷ lại vào trung tâm mà tình trạng của cháu không được cải thiện là mấy.