Sai lầm khi ly hôn

Ảnh: Corbis.com.

Có người ly hôn xong liền xóa họ tên cha trong khai sinh của con, bắt con theo họ mẹ để mong sao "nó" mất gốc luôn. Họ không biết sự thù hằn của mình làm trẻ tổn thương và thiệt thòi đến thế nào.

Đây là kiểu những người nghĩ ly hôn là hết, là chấm dứt tất cả. Vì vậy, họ thiếu trách nhiệm đối với con, không hợp tác với nhau để nuôi dạy con tốt. Chẳng hạn, người không trực tiếp nuôi con thì ngừng thăm nom, chăm sóc, trốn cấp dưỡng. Bên nuôi con thì cố tình gây khó, cản trở hoặc cấm người kia tới thăm, chăm sóc con chung.

Sau ly hôn, người ta còn hay mắc một số sai lầm dưới đây:

Đổ lỗi, kể tội “đối phương”

Nhiều người sau khi ly hôn vẫn còn thù hằn hoặc cay cú kẻ đã gây đau khổ cho mình nên thường đổ lỗi, kể tội “đối phương” cho con nghe. Hoặc là họ nói “cho bõ ghét” và vô tình tác động xấu đến trẻ.

Có người còn gieo vào tâm trí trẻ hình ảnh xấu xa, lệch lạc về cha/mẹ, cố tình làm cho con quên người kia.

Giành nuôi con chỉ là hình thức

Khi ra tòa ly hôn, ai cũng tỏ ra mình là người tốt, quan tâm, chăm sóc cho con, tranh chấp về con rất gay gắt. Họ tìm đủ mọi cách để chứng minh mình thương con, có đầy đủ điều kiện để nuôi con. Họ còn nói xấu “người kia” như để khẳng định ưu thế của mình. Thế nhưng, khi giành được quyền nuôi con, họ bỏ bê, không chăm sóc. Hoặc có người biết là vợ/chồng cũ khó khăn nên lập luận như là một sự thách thức: “Cứ để tôi nuôi, tôi không yêu cầu cấp dưỡng gì cả; còn nếu giành nuôi thì tự nuôi, tôi không chu cấp gì cả”.

Cấp dưỡng, chỉ là hứa suông, cho qua chuyện

Nhiều người (chủ yếu là chồng), khi ly hôn thì sốt sắng, hứa sẽ cấp dưỡng nuôi con đầy đủ hằng tháng. Nhưng khi có quyết định ly hôn, họ cứ trì hoãn hoặc lẩn tránh việc này. Có người chu cấp theo kiểu “đầu voi đuôi chuột”, có người lại nhỏ giọt ba cọc ba đồng, chẳng thấm vào đâu trong khi nhu cầu sinh hoạt, ăn ở, học hành của con ngày một tăng cao.

Tự ti, mặc cảm không nhận tiền chu cấp của người kia

Chỉ vì thù ghét, cho là nhỏ mọn nên họ không thèm nhận sự chu cấp của người kia, mặc dù đang khó khăn. Mặt khác, cũng có những người quan niệm: “Không có anh mẹ con tôi cũng có chết đâu” nên dù có “cạp đất mà ăn” cũng không đòi hoặc nhận sự chu cấp. Hậu quả là con trẻ thiệt thòi.

Dùng “khổ nhục kế” né tránh cấp dưỡng

Có người cha: tại thời điểm ly hôn, xin thôi việc hoặc ngưng việc làm, để coi như thất nghiệp hoặc không có thu nhập thì không phải cấp dưỡng nuôi con; hoặc là họ chỉ khai mức lương cơ bản, mọi khoản thu nhập khác họ “giấu nhẹm” hết.

Đối với những người làm chủ như: doanh nghiệp tư nhân hoặc cá nhân, cơ sở kinh doanh khác thì “phù phép” để chứng minh rằng doanh nghiệp làm ăn thất bại, thua lỗ, nợ nần.

Một khi cuộc hôn nhân đã đến hồi kết thúc, hãy khoan nghĩ đến mình mà trước tiên cần nghĩ đến những đứa trẻ, kết quả của cuộc hôn nhân. Để rồi cha mẹ dù có ly hôn con trẻ vẫn được sống trong tình thương yêu, sự chăm sóc đùm bọc của cả cha lẫn mẹ để giảm thiểu thiệt thòi cho con.

(Theo Người Lao Động)