Khi chồng không là trụ cột gia đình

Ảnh: Corbis.com.
Hình minh họa: Anh ở nhà em đi làm nhé. Ảnh: Corbis.com.

Thấy vợ đi làm về, người tỏa ra mùi nước hoa cộng với hơi bia, gương mặt trang điểm tươi tắn rất hợp với bộ vest vừa phom, Dũng sa sầm nét mặt. Anh cảm thấy vai trò trụ cột trong nhà của mình lung lay từ ngày chị được thăng tiến.

Trước đây, Dũng cũng là giám đốc một công ty thương mại nhỏ ở Cầu Diễn, Hà Nội. Chị Xuân, vợ anh, vốn tốt nghiệp Đại học ngoại thương Hà Nội, sau khi sinh con đã chấp nhận làm công việc văn phòng nhàn hạ, không đúng chuyên môn với đồng lương chỉ đủ tiêu vặt để có thời gian chăm sóc gia đình. Ngày đó, Dũng rất tự hào vì mọi thứ trong nhà đều do mình quyết định, Xuân lúc nào cũng răm rắp nghe lời chồng.

Nhưng được vài năm, công việc không thuận lợi, công ty phá sản, Dũng phải quay ra buôn bán nhỏ lẻ với mấy người bạn. Kinh tế eo hẹp, Xuân được người bạn giới thiệu đến làm cho một công ty xuất khẩu. Với vốn kiến thức có sẵn, cộng thêm sự nhạy bén trong kinh doanh và khả năng giao tiếp, Xuân nhanh chóng khẳng định mình và được cất nhắc lên vị trí cao. Lương của Xuân giờ là nguồn thu nhập chính trong nhà, đồng thời, thời gian chị chăm sóc gia đình cũng giảm theo.

Anh Dũng đã buồn chán vì việc làm ăn không như ý lại càng tự ti trước những bước tiến của vợ. Dù không phải ngửa tay xin tiền nhưng anh thấy mình như bị lép vế trong gia đình và càng ngại hơn nếu có ai đó đụng chạm: "Vợ ông giỏi thế!" hay "Giờ chắc bị vợ bắt nạt rồi!".